
W.Minh Tuấn
Ở Việt Nam ta, nhà báo Nguyễn Phú Trọng, Tổng biên tập Tạp chí Cộng sản, đã trở thành Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam, rồi Chủ tịch nước, là 2 chức vụ cao nhất ở nước Việt Nam.
Nhà báo Đinh Thế Huynh, Tổng biên tập báo Nhân Dân cũng trở thành Thường trực Ban Bí thư, chức vụ cao thứ hai trong đảng cộng sản Việt Nam.
Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng từng là nhà báo, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng tự ra báo Người Cùng Khổ, xuất bản ở Pháp, tự viết báo, tự in báo, và tự phát hành, tồn tại từ năm 1922 đến năm 1926, ra được 38 số, phê phán Chính phủ thực dân Pháp ngay trên đất Pháp.
Nước Pháp thực dân, bóc lột người Việt Nam thậm tệ, nhưng vẫn có chế độ tự do báo chí, cho phép cụ Hồ được ra báo ngay tại thủ đô Paris, được phê phán chính quyền thuộc địa, mà không bị cấm đoán, tịch thu, bắt bỏ tù gì cả.
Thật là nước Pháp tự do, đáng cho Việt Nam ta học tập.
Ở Mỹ, nhà báo John Wilkie của báo Chicago Times đã được bổ nhiệm làm Giám đốc Sở mật vụ-vệ sỹ cảu Mỹ, có nhiệm vụ bảo vệ các Tổng thống Mỹ.
Và nay, năm 2025, nhà báo của hãng truyền hình Mỹ FOX Pete Hegshes đang được Tổng thống Trump đề cử làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ.
Trên thế giới, và Việt Nam ta, các nhà báo là người hiểu biết, có kiến thức rộng, có chính kiến, có tư tưởng đổi mới và tiến bộ, bởi vậy nếu các nhà báo được bổ nhiệm vào các chức vụ cao của Nhà nước thì cũng không có gì là lạ.
Nhà báo Nhật lão thành Watanabe Tsuneo sinh năm 1926, năm nay 2024 vừa tròn 98 tuổi, và ông vừa qua đời tháng 12 năm nay 2024, thọ 98 tuổi, ở cái tuổi “xưa nay hiếm”, như Cụ Hồ đã nói.
Khi ông còn trẻ, vào thời kỳ chiến tranh thế giới thứ 2, khi đó ông khoảng xấp xỉ 20 tuổi, ông năng nổ xin gia nhập đảng cộng sản Nhật, với mục đích xây dựng nước Nhật hung cường theo lý thuyết cộng sản cảu hai ông Mac, Leenin, vì khi đó, Liên xô vĩ đại đã chiến thắng Hitler, và chủ nghĩa cộng sản lan truyền trên toàn thế giới, tất cả những người ngây thơ, trong trắng đều nghe theo tiếng gọi ngọt ngào cảu chủ nghĩ công sản: Làm theo năng lực, Hưởng theo nhu cầu.
Không có lời nói dối- lừa đảo nào tuyệt vời hơn lời nói dối-lừa đảo này của chủ nghĩa cộng sản.
Thật ra không phải ông Mac, Lê nin muốn lừa đảo thế giới đâu, bởi vì hai ông râu rậm ấy cũng ngộ nhận rằng cái học thuyết cộng sản Làm theo năng lực, Hưởng theo nhu cầu đó là có thật, là sẽ được thực hiện với nền kinh tế kế hoạch, tập trung, quốc doanh, phi thị trường, phi tư nhân hóa, bởi vì hai ong râu rậm ấy tin rằng các công ty tư nhân chỉ có bóc lột mà thôi.
Hãy thử xem người Nhật đang mong muốn được vào làm việc trong các công ty tư nhân bóc lột khổng lồ như Toyata, Honda, Sony, Mitsubishi,,,như thế nào, bởi vì vừa được “bóc lột lương cao”, vừa được hưởng đủ mọi chế độ đãi ngộ xã hội như bảo hiểm lương hưu, bảo hiểm đau ốm, bảo hiểm người già neo đơn,,,.
Luật pháp Nhật, Mỹ, Pháp, Anh,,,đều qui định người lao động làm việc trong các công ty tư nhân đều phải được hưởng các phúc lợi xã hội, như bảo hiểm lương hưu, bảo hiểm sức khỏe, bảo hiểm thai nghén, chửa đẻ, nghỉ phép năm, bảo hiểm cho con cái, người phụ thuộc như bố, mẹ,,,.
Việt Nam ta có chế độ đó không?
Cái lý luận công ty tư nhân bóc lột của 2 ông rậm râu Mac-Lê nin không còn đúng nữa, không có nghĩa là không có các công ty tư nhân bóc lột đâu.
Vẫn có các công ty xấu bóc lột người lao động đấy.
Nhưng với sự cạnh tranh lành mạnh, và Luật pháp nghiêm minh, thì tự nhiên các công ty phải có cách đãi ngộ công nhân thỏa đáng để giữ được người lao động, và không bị Nhà nước kiểm tra phạt nặng.
Ở Việt Nam hiện nay đang có kinh tế thị trường nửa vời, nên các công ty tư nhân bóc lột thực ra đang tồn tại, đang bóc lột thậm tệ người lao động Việt Nam ta, nhưng lại được Nhà nước khen ngợi là đang đầu tự, đóng thuế, tạo ra công ăn việc làm cho người Việt Nam!!!.
Rất nhiều công ty tư nhân Việt Nam ta hiện nay đang trả lương cho người lao đổng rẻ như bèo, khoảng 6 triệu đồng 1 tháng, trong khi ông chủ công ty kiếm lợi hàng trăm tỷ đồng mỗi tháng.
Đó có phải là bóc lột thậm tệ, bóc lột đến xương tủy người lao động Việt Nam hay không?
Nền kinh tế thị trường nửa vời, nửa thị trường, nửa cộng sản ở Việt Nam ngày nay mới thực sự đang tạo ra tầng lớp Tư sản cộng sản mới bóc tột vô cùng thậm tệ người lao động Việt Nam, và rất có thể một ngày không xa nào đó, nó sẽ dẫn đến cuộc Cách mạng vô sản-người nghèo ở Việt Nam, để lật đổ các ông chủ đại gia Việt Nam giàu nứt đố đổ vách, được Nhà nước, đảng cưng chiều, ưu đãi, để xây dựng lại một nền kinh tế thị trường thực sự lành mạnh như các nước khác trên thế giới.
Vì sao Chính phủ Mỹ vẫn chưa công nhận Việt Nam ta có nền kinh tế thị trường? Đảng và Chính phủ Việt Nam hãy tự tìm hiểu lấy nhé.
Một lý do quan trọng là vì Việt nam tuy có kinh tế thị trường, nhưng chưa có tự do báo chí, đó là một tiêu chí quan trọng bậc nhất đẻ chứng tỏ một đất nước có kinh tế thị trường thật sự hay không.
Và chỉ có một chính thể làm nhiều việc xấu hơn việc tốt mới sợ báo chí tự do, báo chí tư nhân.
Một chính phủ làm nhiều việc tốt hơn việc xấu sẽ hoan nghênh nền báo chí tư nhân, báo chí tự do.
Và trong khi người Việt nam cho đến nay, năm 2025, vẫn u mê tín nhiệm lý luận của hai ông rậm râu Mac-Lê nin, thì anh thanh niên Nhật Watanabe Tsuneo đã tỉnh ngộ sớm, sau vài năm đi theo đảng cộng sản Nhật, anh ấy từ bỏ đảng cộng sản Nhật, và xin vào làm nhà báo của báo Yomiuri, là tờ báo được thành lập từ năm 1874, có bề dày, và uy tín nhất Nhật Bản hồi đó, và cho đến tận ngày nay.
Sau đó, ông Watanabe Tsuneo đã nhanh chóng được cất nhắc, làm phóng viên thường trú tại Mỹ, và rồi làm Tổng biên tập báo Yomiuri, rồi Chủ tịch báo. Dưới sự chỉ đạo cảu ông Tsunoe, báo Yomiuri đã nâng dần số phát hành lên đến 17 triệu bản 1 ngày vào khoảng những năm 1990-2000-2010-2020, là tờ báo có số lượng phát hành lớn nhất Nhật Bản, và lớn nhất thế giới.
Đến bây giờ, sau khi báo internet bùng nổ, thì báo Yomiuri vẫn có số lượng phát hành báo giấy lớn nhất thế giới, là khoảng 4 triệu bản 1 ngày vào năm 2024, nhiều gấp nhiều lần các báo lớn ở Mỹ như Washinton Post, Times, NewsYork Times,,,.
Trước năm 1990, nước Nhật có 22 Bộ, gồm các Bộ rất vớ vẩn, như Bộ Lao động, Bộ Bưu điện, Bộ Đầu tư, Bộ Xây dựng, Bộ Giao thông,,,.
Năm 1996, Chính phủ Nhật cuả Thủ tướng Hashimoto, và Obuchi đã thành lập Hội đồng Cải cách Hành chính-Administrative Reform Council- để tư vấn cho Chính phủ Nhật tinh giảm bộ máy Nhà nước.
Nhà báo Watanabe, Chủ tịch báo Yomiuri được mời tham gia Hội đồng cải cách hành chính này, và ông đã tham mưu cho Chính phủ Nhật nên sáp nhập lại một số Bộ, và nên xóa bỏ một số Bộ.
Sau khi có đề xuất trên của Hội đồng cải cách Hành chính, Chính phủ Nhật đã nhanh chóng cho tinh giản bộ máy, thu gọn lại chỉ còn 12 Bộ. Và đến tháng 11 nămnay, 2024, ông Thủ tướng Nhật mới Ishiba còn thu gọn nữa, chỉ còn 9 Bộ thôi, xóa bỏ 3 bộ thừa của ông cựu Thủ tướng Kishida.
Tiền lương của Thủ tướng Nhật là khoảng 240 vạn yên/1 tháng, khoảng 24.000 USD, tức khoảng 400 triệu động VIỆT NAM/1 tháng.
Tiền lương của Bộ trưởng là 160 vạn yên 1 tháng-khoảng 16.000 USD, tức khoảng 300 triệu đồng Việt Nam/1 tháng.
Tiền lương của đại biểu Quốc hội Nhật cũng tương đương tiền lương của Bộ trưởng, khoảng 16.000 USD/tháng, tức khoảng 300 triệu đồng/1 tháng.
Việt Nam ta nếu tinh giản bộ máy thành công theo ý kiến của Tổng bí thư Tô Lâm, thì tiền lương của các Bộ trưởng, Chủ tịch kiêm Bí thư Tỉnh, Thành phố Việt Nam có thể lên mức 200 triệu đồng/1 tháng là đơn giản, và Thủ tướng, Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội có thể đạt 300 triệu đồng VIỆT NAM / 1 tháng là đơn giản.
Đại biểu quốc hội Việt Nam nên giảm xuống còn 100 vị đại biểu, tiền lương cũng khoảng 200 triệu đồng/1 tháng, để các đại biểu yên tâm làm công việc đại diện cho dân.
Chúng ta đều biết ở Việt Nam ta có Ủy viên Trung ương đảng, và Hội nghị Trung ương đảng, và Đại hội đảng, đây mới thực sự là cơ quan quyền lực ở Việt Nam, thế cho nên đại biểu quốc hội nên giảm xuống, không cần nhiều.
Các Ủy viên Trung ương đảng nên có mức lương khoảng 200 triệu đồng/1 tháng, để bảo liêm, chống tham nhũng, yên tâm làm việc, không cần làm đầy tớ cho đại gia, để rồi phải nhận vài phong bì còm của đại gia, rồi lại bị bắt bỏ tù, bị tịch thu tài sản, thật là tội nghiệp.
Đồng chí Tổng bí thư Tô Lâm đã bắt trúng bệnh của nền kinh tế-xã hội Việt Nam, Bộ máy hành chính quá đông, quá cồng kềnh, kém hiệu quả, ngốn tới 70% ngân sách Nhà nước, mà chủ yếu là “Hành dân là chính”.
Trọng dụng người tài không đảng phái như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã làm, và trả lương xứng đáng để giữ người tài, đó là nhiệm vụ cấp bách, và lâu dài của đảng cộng sản Việt Nam>>của Đảng Lao Động Việt Nam.///
