Giá trị lớn nhất của người Việt Nam chính là nụ cười, và áo dài

 

W.Minh Tuấn

Tôi ra sân bay Nội Bài để lên máy bay về Nhật.

Cô bé nhân viên trẻ của Hàng không Việt Nam-Vietnam Airline-làm thủ tục check-in cho tôi. Trông cô bé rất dễ thương, trắng trẻo, mặc áo dài xanh, nét mặt tươi tắn, môi đỏ, má hồng, không có vẻ dùng nhiều son phấn, mà có vẻ đẹp tự nhiên.

Khi cô bé đang lúi húi làm thủ tục check-in cho tôi, tôi đột nhiên hỏi cô bé: Continue reading “Giá trị lớn nhất của người Việt Nam chính là nụ cười, và áo dài”

Kỷ niệm đẹp về nhà văn Chu Lai-đại tá đặc công quân đội

Minh Tuấn

Nhà văn Chu Lai có mái tóc xoăn tự nhiên rất đẹp, và có hàng ria mép rậm rì cũng rất đẹp, đẹp không kém gì hàng ria mép râu kẽm của Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, nguyên Thủ tướng, nguyên Phó Tổng thống Chính quyền Sài Gòn cũ. Continue reading “Kỷ niệm đẹp về nhà văn Chu Lai-đại tá đặc công quân đội”

The case of The Coconut Tree Charity Restaurant, 54-154 Le Lai, Saigon

The old Sai Gon before 1975 beautiful as in the dream

W.Minh Tuan

In 1990, I went from my newspaper headquarter Dai Doan Ket in Hanoi to Saigon for a few months to work. After a few days in Saigon, some colleagues from newspapers in Saigon invited me to the Coconut Tree Restaurant to listen to the story of Mrs. Tu Huong, the owner of the Coconut Tree Restaurant. Continue reading “The case of The Coconut Tree Charity Restaurant, 54-154 Le Lai, Saigon”

Vụ quán Tình thương Cây Dừa, 54 -154 Le Lai, Sài Gòn

W.Minh Tuấn

Năm 1990, tôi từ Hà Nội vào Sài Gòn công tác vài tháng. Khi vào Sài Gòn được vài hôm, một số đồng nghiệp ở các báo bạn ở Sài Gòn rủ tôi đến quán Cây Dừa để nghe câu chuyện của bà Tư Hương, chủ quán Cây Dừa. Continue reading “Vụ quán Tình thương Cây Dừa, 54 -154 Le Lai, Sài Gòn”

Chuyện về người phi công Mỹ ở Hỏa Lò, Hilton Hà Nội

(Theo báo nước ngoài)

Mặc dù không có bức tường nào giam giữ ông — bức ảnh được chụp trên một cánh đồng lúa — nhưng không thể nhầm lẫn rằng ông là một tù nhân. Sợi dây trói tay ông chỉ hơi lộ ra, nhưng người dân quân canh gác ông bằng lưỡi lê thì dễ dàng nhìn thấy.

Tuy nhiên, 50 năm sau khi bức ảnh ấn tượng đó được chụp, ông vẫn nhớ rằng sự kiện mà nó ghi lại đã mang đến cho ông một cảm giác bí ẩn về khả năng tồn tại, sống sót. Continue reading “Chuyện về người phi công Mỹ ở Hỏa Lò, Hilton Hà Nội”